Trang chủ » Thế giới Blog

Thesis v1.7 – Theme for WordPress

Thesis v1.7 – Theme for WordPress

I decided to be adventurous tonight and be one of the first folks to install the v1.7 release of Thesis by DIYthemes.  I’ve always been impressed by the code the team at DIY produce.  This new version will not disappoint.  Granularity of control seems to be the name of the game with this new release.

(đọc tiếp…)

3
Thanks

Thesis 1.6 WordPress Premium Theme Nulled

Thesis 1.6 WordPress Premium Theme Nulled

With Thesis 1.6, we’re all getting a little closer to that goal, and I simply can’t wait to teach you how to use this new platform to take charge of the design on your site!
The Thesis Theme for WordPress is a high-quality template system that you can use to improve your site immediately.

(đọc tiếp…)

0
Thanks

Blog Radio 87: Lời cuối cho Yahoo! 360

Blog Radio 87: Lời cuối cho Yahoo! 360

Chỉ còn khoảng 72 giờ nữa Blog Yahoo! 360 chính thức đóng cửa, bao nhiêu chia sẻ, những lời yêu thương từ bạn bè suốt hai năm qua sẽ mãi là kỷ niệm ngọt ngào. Tuần qua Blog Radio nhận được rất nhiều email của bạn đọc gửi đến sẻ chia, tâm sự ngày về 13/07/2009 – ngày cuối cùng của Yahoo! 360.
Vậy tại sao chúng ta không cùng nhau lắng nghe và đồng cảm những nghĩ suy, tình cảm dành cho Yahoo! 360 như một lời chào tạm biệt cuối cùng đến người bạn đồng hành cùng chúng ta suốt chặng đường dài qua.
Mời các bạn lắng nghe và Blog Radio muốn nhắn gửi tới các bạn: Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Radio - Blog Việt vẫn luôn là người ban đồng hành sẻ chia những nỗi buồn, niềm vui của bạn.

Lời cuối cho Yahoo! 360

Lần đầu tiên tôi tham gia vào cộng đồng 360 khi nhận được một đường link của một người bạn gửi cho. Link dẫn đến trang blog của một cô gái trẻ nổi tiếng với các truyện ngắn trên mạng, truyện nào cũng đầy nước mắt, tôi đọc những entry của chị ấy hàng ngày, tôi thấy được nghị lực của một cô gái, những gì chị ấy đã làm được ở tuổi 19 và tôi nhìn lại chính tôi.. Thế rồi chị ấy trở thành thân tượng của tôi, nghiệp viết của tôi cũng bắt đầu qua những nỗ lực đầu tiên là tôi muốn mình được như chị ấy, blog 360 ngày ấy ra đời chỉ với mục đích giữ lại liên kết giữa blog tôi và blog chị ấy.

Những lúc rãnh rỗi, việc làm của tôi là vào từng trang blog của bạn bè trong friends list của mình. Ở đấy, tôi biết được những người bạn mình đang có cuộc sống ra sao, học hành thế nào, những nỗi niềm trong công việc, tình yêu.. Từng ngày trôi qua, tôi vẫn dõi theo họ như thế, tôi ghé vào rồi lại bước ra, không để lại một cái comment nào. Điều đầu tiên tôi muốn nói đó là, tất cả những người bạn nằm trong friends list của tôi ơi, tôi vẫn dõi theo các bạn từng ngày..

Tôi có một người bạn, vài năm trước, cô ấy có thói quen thức dậy vào lúc 5 giờ sáng và mò lên blog của một anh chàng xứ xa mà cô ấy thương mến, chỉ để xem anh ta đổi blast ra sao, up một tấm hình mới nào, và nghía qua những cái comment của bạn bè trong blog anh ấy… Ấy vậy mà hai năm dài không đủ sức thay đổi cho một thói quen, cô bạn của tôi vẫn mang hy vọng mong manh của mình mỗi lần lướt qua blog anh bạn ấy. Cô chờ một điều gì đó mà tôi không biết, hoặc có thể bản thân cô ấy cũng không rõ…

Ảnh minh họa: dimage

Một hôm cô bạn của tôi nhảy vào buzz chỉ với vài dòng ngắn ngủi: “Blog dẹp rồi… Mất liên lạc hoàn toàn sao…?” Tôi thấy cuộc sống của anh chàng kia đang trôi xa dần ngoài tầm với của bạn tôi.

Tôi lật lại từng trang blog của mình, tôi thấy được những sự thay đổi trong tôi, trong cách viết, suy nghĩ và nhận thức. Blog ghi dấu chân tôi lớn lên như thế nào, trải qua những đêm buồn không ngủ hay những lúc vui với niềm hạnh phúc nhỏ nhoi trong tâm hồn. Thật đáng tiếc, tôi sắp phải từ bỏ một thói quen hàng ngày của mình.

Khi tôi viết những dòng này, bạn bè trong friends list của tôi bắt đầu di cư đến nơi khác, số còn lại tuyên bố sẽ gắn bó với Yahoo! 360 đến ngày cuối cùng và sau đó họ sẽ không cần xây cho mình một căn nhà mới nào nữa..

Chúng ta không cần những mạng xã hội đủ đầy màu sắc và các chức năng hiện đại. Chúng ta chỉ cần một mạng xã hội đủ sức chứa những con người thân thương, gắn kết họ thành một vòng tròn như Blog Yahoo! 360 đã làm được.

Tôi như đứng chơ vơ trong căn nhà mình, nhìn những người hàng xóm đồng loạt xách ba lô lên vai và đi khuất…

Tôi sẽ đi đâu đây, chắc hẳn là không đâu cả..

Nhanh thôi, tôi không còn được trút những tâm sự của mình lên các entry, sẽ không còn thấy những blast hân hoan của bạn bè mỗi khi hè đến, những comment hỏi thăm nhau trong nhịp đời gấp gáp…
Mỗi người mỗi ngả…
Gà Con lon ton và lảm nhảm…
Gửi từ Blogger gà đua xe: “Hồi nhỏ xấu xí, hay nói, hay cười. Lớn lên nói ít, cười nhiều nhưng vẫn xấu”

Ảnh minh họa: dimage

Cuộc ly tan có hẹn trước

Không nhớ khoảng thời gian nào và động cơ nào đưa đẩy tôi bước chân lên chiếc thuyền nan mang tên Bờ lốc (Blog). Thuở ban đầu ấy thật khó quên, sự ngỡ ngàng, lúng túng khiến tôi phải mò mẫm cả ngày trời mới tìm được chức năng kết bạn. Rồi lần lần tập tành viết entry, chào hỏi những người trên chiếc thuyền ảo 3600 . Một nơi chứa đựng bao tâm sự đời tư, nỗi bâng khuâng thầm kín hay những buổi offblog vui nhộn. Họ đến với nhau từ khắp miền quê trên đất nước, người sinh ra nơi phố biển Nha Trang, kẻ mưu sinh trên đất Sài Thành.., họ gắn kết nhau qua từng câu chào buổi sáng.

Năm tháng cứ đầy tên. Bạn lốc (Blog)
Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu
Những còm men viết vội cuối chiều
Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc
Trong cả những ước mơ ta không đơn độc

Chiếc thuyến ảo cứ thế lẳng lặng trôi di, qua từ mùa, để lại phía sau những bài thơ bất tận, hay những khúc hoài niệm đáng yêu. Nơi ấy còn đọng lại những tâm trạng hối tiếc, cảm thông, sẻ chia cho những mảnh đời bất hạnh, in đậm hai chữ Thiện Tâm.

Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng
Chưa bao giờ tôi thấy bạn ngoài đời
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười
Khi đau đớn, tôi nhìn vào Bờ lốc

Ngay trên chiếc thuyền không định hướng đó, họ cùng nhau tạo dựng một ngôi làng chung. Ở đó họ thỏa thích chia sẻ kể nhau nghe từng câu chuyện đời thường, những chuyện tình không đoạn kết…

Có bạn thân bên cạnh cùng mơ
Cùng luận bàn về thời cuộc… ngây thơ
Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch
Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết

Ảnh minh họa: Kerfuffley

Một cơn bão táp bất ngờ ập đến chiếc thuyền nan nhỏ bé chở đầy tình bạn ảo, chông chênh, lắc lư qua từng đợt sóng. Định mệnh đã an bài bờ lốc nằm in nơi đáy đại dương sâu thẳm mang theo những kỷ niệm đẹp khó phai. Trước ngày 13 tháng 07 buồn bã ấy mọi người hoang mang, lo sợ, tựa như những cư dân lênh đênh trên biển cả, họ đã lạc nhau thật rồi. Có người thì ra đi vĩnh viễn không lời từ biệt, có người trôi dạt nơi bến lạ quê người. Cũng có người cố bấu víu đến hơi thở sau cùng.

Bạn lốc có bền hơn bạn đời không nhỉ?
Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn
Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn
Chẳng làm má rực lên màu lửa
Bờ lốc là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…

Hôm nay tôi bỗng nhớ bạn thuở nào, mở trang bờ lốc ra thì hỡi ơi!

Tôi bỏ làng đi bẵng một mùa thu
Giờ quay lại nghe hồn trống vắng
Ngôi nhà bên đìu hiu giá lạnh
Kẻ theo chồng người tá túc nơi xa
Mỗi chị tôi khép mình bên hiên vắng
Đám trai làng bỏ mặc một mùa trăng
Khúc tự tình treo trên đầu ngõ vắng
Bụi bám cung đàn gãy khúc chào nhau
Chối bỏ dư âm quay đầu tìm hoài niệm
Một thuở ru người một thuở ru ta.

Giờ chẳng biết chọn cho mình bến nào! Hay cứ mặc cho cơn sóng dữ xô đẩy để rồi nhấn chìm tất cả những dư âm đã qua…

Ôi thuyền blog một thời còn đâu nữa
Bên comment anh vẫn đợi một người
Phượng đã hồng sao chẳng thấy tiếng ve
Cành hoa hạ chết trong đơn độc

Tâm trạng thật rối bời và cô độc! Không biết làm sao để tìm lại được bạn cũ?

Ai chỉ mách hộ tôi bạn ở đâu
Trong cơn hoạn nạn có một người
Nhận trái tim tôi rồi đi mất
Để khúc tơ sầu thiếu trái tim

Sài Gòn ngày 08/06/2009
Bùi Gia
Gửi từ email Hồng Thái – hongthaipc2

Ảnh minh họa: menkampo

Dành cho Yahoo! 360 Blog – “chiến mã trung thành của tôi”

Entry này mang tâm sự của một kẻ khách lữ khách chu du khắp chân trời góc bể, đến biết bao vùng đất, thấy biết bao mảnh đời, kể biết bao câu chuyện… Để rồi đến khi kết thúc hành trình, kẻ lữ khách đó lại dành những tâm sự cuối cùng cho chính chiếc xe giúp anh ta rong ruổi đến cùng trời cuối đất…
Ngày này 4 năm trước… Khi hình thức sinh hoạt mang tính cộng đồng cao là các forum trăm hoa đua nở, bỗng chợt ta nhận được những lời mời rất kêu về cái gọi là Blog: “Hãy đến với Blog để khẳng định cái tôi của bạn!”, “Làm gì và nói gì – chỉ có thể với Blog!”

Dẫu biết quảng cáo chỉ là quảng cáo, ta vẫn cảm thấy khoái chí với món ăn mới lạ có tên: Yahoo 360 Blog, bởi đơn giản chỉ là: ăn nhiều món theo kiểu mâm cơm tập thể như forum, vậy ăn thử buffet tự chọn kiểu cá nhân như blog cho nó thay đổi không khí thôi mà.

Và rồi sign up này, xác nhận account này, loạch xoạch với avatar, profile, feed, blast này, kì cà kì cạch gõ entry và những entry đầu vu vơ và ngu ngơ phải biết. Bắt tay vào add friend, comment nhé, up ảnh Flickr nhé… Càng ngày, “con xe” blog càng đi vào quỹ đạo hoạt động trơn tru, và con đường blog mở ra trước mắt ta nhiều điều kỳ thú.

Là cảm giác ngóng đợi pageviews, hồi hộp khi nhận những comment cho entry mới, vui vui khi thấy những quick comment dễ thương như những cốc nước mát giữa mùa hè oi bức…

Là những người bạn đã quen nay càng thân thiết hơn, những người đã lâu không gặp, nay gặp lại tay bắt mặt mừng, và tất nhiên, cả những người bạn mới nữa… “Con xe” blog ngày càng được tân trang, được rửa ráy, bơm lốp, thay dầu thường xuyên… Nó bỗng trở nên thân thuộc đến kỳ lạ, gắn bó đến kỳ lạ…

Nhưng “cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, bữa tiệc nào cũng đến lúc chia tay” dường như là một chân lý. Dẫu biết “con xe” blog này đã trở thành bạn đồng hành mỗi ngày, thì cũng đến lúc động cơ của nó tàn tạ và không thể hoạt động được nữa.
Ta muốn, và nó cũng muốn, cả hai cùng nhau tiếp tục chinh phục những quãng đường phía trước.

Nhưng ta biết, và nó cũng biết, rồi sẽ phải có điểm dừng trên con đường thiên lý vạn dặm kia…
Ta cũng nhận được cảnh báo Yahoo 360 Blog “xập xệ” từ một năm nay. Nhưng, như những người dân trên phố cổ Hà Nội, biết nhà xiêu vẹo, tối tăm, biết phố phường chật hẹp, ẩm thấp, biết mấy chục hộ phải chung nhau cái nhà vệ sinh thì phố cổ Hà Nội vẫn như thế hàng trăm năm qua, tấp nập kẻ ra người vào, ồn ào, náo nhiệt, mặc cho các khu đô thị sang trọng, đẹp đẽ mọc lên từng ngày… Ta, cùng cộng đồng Blogger Việt, vẫn gìn giữ sự thủy chung đến kỳ lạ với Yahoo 360 Blog, vẫn hùng dũng Super Cup hay Dream “chiến”, mặc cho các thể loại Dylan, SH nhả khói mù mịt trước mặt, bởi như quan niệm của người phương Đông đã ăn sâu vào tâm thức của ta – “An cư, lạc nghiệp”…

Ảnh minh họa: Clearm

13/7/2009… Một ngày thứ hai đầu tuần của mùa hè oi ả. Có thể với nhiều người, đó chỉ là một ngày đầu tuần bình thường… Nhưng với ta, và với cộng đồng Blogger Việt Nam, đó sẽ là một ngày đặc biệt. Những “con xe” Yahoo 360 Blog của chúng ta sẽ đồng loạt dừng bánh, được đem cất vào kho và có thể mãi mãi, ta chẳng thể cưỡi nó để đi thêm một cây số nào nữa, hoặc thảng ra, chúng ta sẽ chỉ ngắm nó trong lồng kính mà thôi…

Hệ quả thì chắc nhiều người cũng đoán được ra… Hệ quả mang tính xã hội lớn nhất chính là một cuộc đại ly tán quy mô lớn của các Blogger, không kém gì các cụ nhà mình đi sơ tán, hay đi thoát ly thời chiến… Kẻ đi Facebook, Twitter, người qua Multiply, Y!360 Plus… Cộng đồng blogger Việt dường như đang bị chia năm xẻ bảy, vừa chuyển nhà chuyển cửa, vừa hoang mang chẳng hiểu căn nhà mới liệu có làm cho mình gắn bó hơn căn nhà tập thể cũ kỹ rêu phong? Mỗi người một ngả, bao giờ mới lại đoàn viên hội ngộ? Bao giờ mới có một mạng xã hội đủ sức nặng và tiếng nói có thể quy tụ hết thảy hàng triệu con tim cùng chung nhịp đập?

Có gì đó bùi ngùi, bâng khuâng, lưu luyến như phút chia tay bà con dân bản Nậm Ét (Sơn La) hai năm trước…. Chia ly – chẳng biết bao giờ gặp lại.

Mà đâu còn nhiều thời gian để tâm sự nữa. Giấy báo tử của nhà cung cấp dịch vụ đã gửi đến chúng ta… Chiếc đồng hồ “Shut down” đang lùi dần về mốc số 0. Không gì hơn là rửa xe thật sạch, bơm lốp thật căng, tân trang thật kỹ. rồi từ từ cất nó vào kho, đóng cửa nhà kho trong ánh nhìn nuối tiếc và để lại những lời nhắn tri ân…

Không nhiều đâu, chỉ một điều, rằng: Cảm ơn Yahoo 360 Blog về những gì cậu mang đến cho tôi trong suốt 4 năm qua

“Đường xa vạn dặm” – bảo trọng và bình an nhé – “chiến mã trung thành của tôi”!…

Gửi từ Blogger Nam_Best: “FAMILY means (F)ather (A)nd (M)other, (I) (L)OVE (Y)OU! It is my Sentiment!

0
Thanks

Chuyện tình “Sipucha” , yêu và đau !

Chuyện tình “Sipucha” , yêu và đau !

Trong đêm lạnh tự hỏi vì sao lại khóc ?!? Nhớ lại câu chuyện tình yêu đầy hạnh phúc và cay đắng……giữa 4 người chúng tôi !

1 ngày tình cờ Trung và My gặp nhau trên phố ! 1 ánh mắt , 1 nụ cười……

……đã làm tim a xao xuyến……và a đã đi theo e , đi theo lời trái tim a mách bảo…..

…..a đã cảm nhận đc thật nhiều tình cảm ẩn sau nụ cười của e ! Lặng lẽ nhìn theo e vào nhà , lặng lẽ bước đi và mang theo thật là nhiều hi vọng…..
Trái đất thật là nhỏ , khi ông trời đã cho a cơ hội đc gặp lại e 1 lần nữa….

…..a đã rất vui …..

……1 ngày thật may mắn cho a , cả trái đất dường như \”mầu hồng\” khi e nói cảm ơn a ! E ko biết a vui thế nào đâu…..a đã thật dũng cảm để bắt chuyện với e , để xin đc số điên thoại của e , để a không bỏ lỡ cơ hội mà ông trời đã trao cho mình !

……từ lúc đó ko ngày nào mà a ko nhắn tin cho e , qua những dòng SMS hàng đêm a đã cảm thấy mình không còn cô đơn nữa !

……e cũng hay cười và cảm thấy yêu cuộc sống này hơn ! Phải chăng Trung và My đã yêu nhau ?!? Nhớ lần hẹn hò đầu tiên của đôi ta….

…..từ trên nhà thấy a đứng chờ e , làm e cảm thấy hồi hộp…..thấy e bước xuống a liền chạy lại bên e ngay , e vui lắm !

Buổi đi chơi đó cả 2 đã trò chuyện và cười rất nhiều !

My và Trung đã yêu nhau kể từ lúc đó……

Băt đầu từ đó thời gian họ ở bên nhau ngày càng nhiều……

…gần như thời gian rỗi là cả 2 lại bên nhau như hình với bóng…

…2 người đã đi , đi mãi và thòi gian như ngừng lại với tình yêu của họ !

Thế giới dường như chỉ còn tình yêu của Trung và My !

E đã rất hạnh phúc ! Cho đến khi kể chuyện của mình cho Điệp người bạn thân nhất…

…cho đến khi gặp a trên phố…

…đến khi giới thiệu 2 người với nhau…

…đến khi trong cuộc nói chuyện của chúng ta , Điệp thường xuất hiện…

…e thật ngốc nghếch , khi không nhận ra a và Điệp đã…

…sự quan tâm bất thường của a với Điệp , cái lần mà a bảo bận cả ngày ko ở bên e đc…

Trung vẫn những cử chỉ ân cần đó như khi ở bên My ! Với vẻ hoàng nhoáng và lịch lãm của Trung , thì Điệp 1 cô gái còn quá trẻ không thể nào từ trối đc…

…Trung nhắc đến chuyện tình cảm , Điệp đã nhận lời nhưng vẫn lo lắng…

…Trung nhếch mép cười \” a không nói , e không nói thì ai mà biết \”…sự phóng khoáng của giới trẻ đã đi quá đà , thật đáng tiếc !

…Trung vẫn chưa ý thức được hành động đùa cợt của mình…

…My sang nhà cô bạn thân thì thấy cái gọi là \”bận cả ngày\” của Trung…

…My vẫn không tin đó là sự thật và đã cho Trung 1 cơ hội để giải thích…

…với 1 a chàng khéo léo như Trung thì vấn đề nhanh chóng đc giải quyết , My có quá \”hiền\” trong tình huống này không ?

My đã tha thứ và không thể ngờ rằng…

\”Cái kim trong bọc lâu ngày cũng thò ra\” đã là sự thật thì có giấu cũng ko được ! My đã thật đau khổ khi nhìn thấy người mình yêu và cô bạn thân…

Lần này My đã dứt khoát ra đi trước mặt cô bạn thân dù Trung có cố níu giữ…

Trong buổi chiều mưa hôm đó , nỗi đau như lớn dần trong lòng cô gái ! Cô đã khóc , khóc thật nhiều cho đến khi Tuấn xuất hiện…

…tôi đã đến hỏi han cô ấy và mời cô ấy vào nhà tránh cơn mưa dường như càng ngày càng lớn kia !

My đã không ngại ngần kể hết mọi chuyện cho 1 người lạ như tôi ! 1 điều mà tôi chưa từng thấy ở những cô gái khác . Tôi có cảm tình với cô gái này ngay từ lúc đó !

Và Trung cũng nhận được sự quan tâm của Điệp ! Những lúc buồn và đau khổ nhất là lúc con người yếu lòng nhất ?!?

Trái đất này nhỏ thật…họ đến với nhau như 1 sự trả thù lẫn nhau mặc dù cả 2 đều không muốn !

Cái điều gì phải đến cũng đã đến ! Sự nông nổi của Trung , sự yếu đuối của Điệp ! Vì muốn quên đi Trung mà My…cuối cùng là Tuấn đã nhận ra mình chỉ là hình bóng của người khác !

1 bài học cho giới trẻ ! Hãy biết nắm giữ lấy hạnh phúc của mình khi còn yêu nhau !
Xin cảm ơn các gia đình khu D5 biệt thự Ciputra và Cafe Không Lời-Số 1 Vạn Phúc đã giúp chúng tôi hoàn thành câu chuyện này !
Stylist : Club , Điệp
Photo : Club
Desigher : Club
Model : TruBi & My Rôm , Club & Điệp
Make up & Trang phục : thân ai nấy lo !

0
Thanks

Singapore về đêm

Singapore về đêm

Sau 8h tối, nhiều người dân Singapore tới bên bờ sông để dạo mát, tập dưỡng sinh, tình tự, ngắm biểu tượng của quốc gia.
Các trung tâm mua sắm, vui chơi rộn ràng, thành phố Singapore rực rỡ trong đêm qua ảnh của bạn Minh Trí.

Sông Singapore (Singapore River) từng là trung tâm thương mại trong thời kỳ thuộc địa, hiện nay là một địa điểm du lịch với nhiều quán bar, quán rượu và nhà hàng thức ăn biển dọc sông.

Khu vực này là điểm thu hút rất đông khách du lịch về đêm, họ tới đây để ngắm nhìn về thành phố hiện đại bậc nhất này từ phía bên kia bờ sông.

Toàn cảnh khu nhà hát Esplanet nổi tiếng với kiến trúc hình trái sầu riêng trong đêm.

Khi đêm muộn cũng là lúc Công viên giải trí Sentosa bắt đầu tiết mục nhạc nước hấp dẫn nhất với những hình ảnh được tạo hình bằng tia laser chiếu lên các cột nước.

Hệ thống giao thông công cộng bằng tàu điện ngầm đóng cửa lúc 11h đêm. Khi đó hầu hết người dân đều sử dụng taxi và mức giá phải trả là cao gấp đôi so với các giờ khác trong ngày.

1
Thanks

Ảnh trang trí xe đạp quái lạ

Ảnh trang trí xe đạp quái lạ

Những chiếc xe đạp trang trí lòe loẹt ruy băng, dải lông, gấu bông… với còi xe inh ỏi đang trở thành mốt chơi của nhiều thiếu niên Hà thành. Mùa hè, nhiều cô cậu còn “bổ sung” các loại ô đủ màu sắc.

Nhìn từ xa, chắc ai cũng tưởng rằng chủ nhân của chiếc xe diêm dúa này phải là nữ sinh đỏng đảnh thích làm dáng…

Nhưng thực tế, những nam sinh đang học THCS lại thích những loại xe sặc sỡ.

Đầu xe được gắn gấu bông…

hoặc dải hoa rất điệu đà

Những tấm biển “Học sing nghèo”, “Em bị hâm”, “Không thích học, chỉ thích yêu”, “Yêu là cưới”, “Xe mẹ mua, đua mẹ đánh”…

Mỗi dải lông trang trí cũng có giá 25.000 – 30.000 đồng, còi giá khoảng 200.000 đồng, ắc quy loại xịn chừng 500.000 đồng đèn trang trí 60.000/bộ… Nếu cộng cả với giá xe 2,5 triệu, một chiếc xe diêm dúa này có giá 3,5-4 triệu đồng.

0
Thanks

Ảnh dâng hương tưởng nhớ vua Hùng

Ảnh dâng hương tưởng nhớ vua Hùng

Sáng nay, lãnh đạo Đảng, nhà nước và hàng nghìn người dân đã về đền Hùng (Phú Thọ) dự lễ dâng hương Giỗ Tổ. Tại TP HCM, không khí ngày Quốc lễ cũng rộn rã với nghi thức rước kiệu và nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật đặc sắc.

 

Chiều 14/4, chiếc bánh chưng nặng 2 tấn, bánh dầy một tấn – lễ vật của nhân dân TP HCM cung tiến đã đến khu di tích Đền Hùng. Ảnh: TTXVN.

Lễ rước kiệu trong ngày Giỗ Tổ tại Phú Thọ, sáng nay. Ảnh: TTXVN.

Đông đảo nhân dân và du khách thập phương về dự lễ. Ảnh: TTXVN.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng thắp hương tại Đền Thượng. Ảnh: TTXVN.

Từ sáng sớm, hàng ngàn đồng bào tại TP HCM và các tỉnh lân cận đã có mặt tại đền thờ vua Hùng tại phía Nam.

Lễ rước kiệu với lễ vật tiến cúng truyền thống lên các vị vua là bánh chưng và bánh dày.

Dâng sớ lên các vị vua Hùng, đồng bào cả nước có chung ước nguyện một cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Phần hội với tiết mục biểu diễn đàn đá, một nhạc cụ từ hàng ngàn năm trước được tìm thấy trong các di tích khảo cổ.

Thiếu nữ dâng những lễ vật từ mọi miền cúng tiến lên các vị vua.

Rồng được kết từ những trái cây đặc sản Nam Bộ, nhắc nhở đồng bào không quên nguồn gốc con Rồng, cháu Tiên của mình.

Chim phượng được kết từ hoa và trái cây, biểu tượng cho sự sung túc, thịnh vượng của vùng Nam bộ.

var dtSubjectDate = new Date(\’Apr 14 2008 09:03:22\’);

Khu di tích lịch sử Đền Hùng được trang hoàng đón khách.

Dòng người từ khắp nơi nườm nượp đổ về.

Chuẩn bị cho Đại lễ dâng hương ngày 10/3 âm lịch.

Đoàn rước tiến về đền Thượng, nơi diễn ra lễ dâng hương.

Người dân từ mọi miền của đất nước đang làm lễ trước cửa đền Thượng.

Thời tiết nóng, người đông như nêm, nhiều người lên đến đền áo đẫm mồ hôi.

Lò hóa vàng mã luôn đỏ lửa.

Việc quy định rõ lối lên, xuống giúp người hành hương không phải chen lấn, xô đẩy nhau giành lối đi.

Tuy nhiên, người đông nên bất cứ khoảng trống nào cũng bị sử dụng làm nơi bán hàng. Giá thuê một chiếc chiếu này 10.000 – 15.000 đồng.

Còn trên đền Thượng, ghế đá dành cho du khách lại được dùng để bán hàng, nhiều khoảng trống được trải chiếu cho khách ngồi ăn khiến rác bị vứt khắp nơi.

Bất chấp biển cấm, hàng quán vẫn bày bán, người nằm, ngồi la liệt.

Có thùng rác nhưng mọi người vẫn vô tư xả rác nơi sân đền.

Bất chấp việc được nhắc nhở nhiều người vẫn xả rác bừa bãi khiến các sinh viên tình nguyện CĐ Hóa chất (Việt Trì) phải đi gom rác.

Haha ! Cái bánh chưng mà 2 tấn thì Vua nào ăn được ! phí tiền, phí của, tốn tiền dân !

0
Thanks

Một bài làm văn của 9x ! hé

Một bài làm văn của 9x ! hé

Đọc pó tay chưa hí

0
Thanks

Quà “độc” cho ngày 8/3

Quà “độc” cho ngày 8/3

 

Hoa, mỹ phẩm, trang sức… đã bị coi là “cũ” và không còn là sự lựa chọn của người đàn ông “sành sỏi” nữa. Hãy tham khảo một số món quà lạ, không cầu kỳ, tốn kém nhưng rất ý nghĩa bởi bạn đã đặt được “dấu ấn cá nhân” của mình vào đó nhé!

Kẹp tóc: dễ thương, cá tính

“Thanh shop hairpin” (18 Ấu Triệu- Hà Nội) của cô chủ nhỏ Kim Thanh đã trở thành điểm đến quen thuộc của bao bạn trẻ. Các bạn sẽ tìm thấy ở đây sự mới lạ, trẻ trung và độc đáo.
“Thanh shop hairpin” (18 Ấu Triệu- Hà Nội) của cô chủ nhỏ Kim Thanh đã trở thành điểm đến quen thuộc của bao bạn trẻ. Các bạn sẽ tìm thấy ở đây sự mới lạ, trẻ trung và độc đáo.

Quà tặng là những chiếc kẹp tóc với đầy đủ kích thước và màu sắc hay là những bông hoa hồng đính cài lên áo, lên váy khiến các bạn gái trở nên duyên dáng hơn. Điều đặc biệt là tất cả đều làm bằng tay với chất liệu lụa tơ tằm, tafta… Các bạn gái có thể thay đổi kiểu tóc của mình với các loại kẹp gắp, kẹt vắt, kẹp mái, kẹp đỉnh. Từng loại kẹp lại có cách trang trí riêng với các họa tiết sọc, hoa chấm bi, dòng chữ..

Khách hàng đến đây có thể đặt sản phẩm theo sở thích của mình, theo độ tuổi của người cần tặng, theo các dáng hình, từ con vật ngộ nghĩnh đến bông hoa hay kiểu chiếc nơ, ngôi sao… Chỉ cần 40k là bạn đã có một chiếc bờm tóc ưng ý với họa tiết mới lạ.Những chiếc cặp mái nhỏ nhắn, dễ thương tùy vào kích thước và chi tiết mà có giá dao động từ 18k đến 50k. Để chiếc váy thêm mềm mại, quyến rũ bạn có thể mua bông hoa hồng đính cài lên váy với giá 60k.

Tranh bút lửa: đơn giản- ý nghĩa

Hơn 30 năm làm nghề vẽ tranh bằng bút lửa, ông Cường đã làm ra bao sản phẩm được các bạn tuổi teen yêu thích. Cửa hàng lưu niệm 58 Đê La Thành của ông tuy không có gì hào nhoáng, nổi bật nhưng lúc nào cũng đông khách. Sản phẩm của ông làm ra đa số chỉ có hai gam màu : màu gỗ và màu nâu nhưng mỗi sản phẩm đều mang những nét riêng bởi thế mà trông chúng vô cùng lạ mắt và hấp dẫn. Từ những miếng gỗ dán, gỗ thông vô hồn, với một chiếc cưa nhỏ, một chiếc bút lửa, một súng bắn keo là ông Cường đã cho ra đời những sản phẩm như ý muốn của khách hàng.

Bạn muốn có những khung ảnh, có những bức tranh treo tường hay những hộp trang sức lạ mắt, với những chi tiết hoa văn do bạn tự thiết kế, hãy nói với ông Cường, chỉ một ngày sau bạn có thể có món quà như ý muốn. Trên đó bạn có thể đặt những dòng chữ yêu thương, những câu tỏ tình, những biệt danh chỉ có hai người mới biết… Nó sẽ là của riêng các bạn. Không lòe loẹt nhưng món quà sẽ mang lại nhiều sự bất ngờ cho người nhận. Giá làm các sản phẩm tùy theo kích cỡ, chi tiết từ 30k đến 70k.

Chỉ của riêng bạn

“Sáng tạo, mới lạ” đó là lời nhận xét của khách hàng dành cho ý tưởng “độc” của anh Thanh Toại. Với ý muốn lưu giữ những khoảnh khắc đẹp lên những đồ dùng thường ngày mà anh Toại đã quyết định cho ra đời cửa hàng “…to be queen…” (6B Chùa Bộc).

Đến đây khách hàng sẽ bị cuốn hút bởi những chiếc gối xinh xắn do cửa hàng tự thiết kế. Ảnh của khách hàng sẽ được chỉnh sửa, sau đó được in lên gối. Trên sản phẩm màu sắc của ảnh vẫn lưu giữ được một cách tự nhiên. Hình dáng cũng rất phong phú, đa dạng như kiểu gối hình vuông, hình trái tim… Tất cả đều có họa tiết đẹp, sáng tạo, chủ yếu do khách hàng tự đề xuất, được làm bằng chất liệu fi, cotton dễ thương, đầy cá tính. Giá mỗi sản phẩm dao động từ 100k đến 130k.

Không những thế nhiều bạn trẻ tìm đến cửa hàng bởi nhiều chiếc cốc, chiếc đĩa hay móc chìa khóa có hình của riêng mình. Chỉ cần 50k đến 70k là bạn có được những sản phẩm ưng ý sau một ngày đặt hàng.

Thử làm “nghệ nhân”

Lâu nay nhiều người biết đến chợ gốm Bát Tràng(Gia Lâm- Hà Nội) với các sản phẩm gốm sứ thủ công mỹ nghệ độc đáo. Có rất nhiều người, đặc biệt là các bạn trẻ đến đây còn thích thú hơn với việc tự tay mình được làm các sản phẩm gốm sứ để tặng cho người thân.

Bạn sẽ rất hài lòng nếu tự tay mình được nặn đất làm nên những sản phẩm theo sở thích, ý muốn riêng của mình. Tuy chúng vẫn còn méo mó, xù xì nhưng chắc hẳn người nhận sẽ rất xúc động vì có được những món quà “handmade by you”.

Không ít đôi tình nhân đến đây đã làm ra những bộ đôi thật lãng mạn. Thật khó có thể tìm thấy cái thứ hai vì đó là của riêng hai người mà .Nếu bạn muốn vẽ lên sản phẩm những họa tiết theo ý thích của mình thì chỉ hết nửa tiếng còn bạn muốn tự tay mình làm từ A đến Z thì mất khoảng vài tiếng. Trong quá trình làm sẽ có người hướng dẫn cho bạn. Mỗi sản phẩm làm ra sẽ in đậm tính cách của bạn qua từng nét vẽ đến cách pha màu. Hãy thử để có món quà độc đáo cho người ấy nhân ngày 8/3 này. Giá mỗi sản phẩm tự làm dao động từ 25k đến 50k.

Các bạn trẻ đang tỷ mẩn tô tượng ở Bát Tràng

 

Đà Nẵng: Nhộn nhịp chợ hoa sinh viên

 

Nhóm Hiền (Đại học sư phạm Đà Nẵng) có 10 người, nam có nữ có để có thể đảm nhận được mọi công việc. Mỗi người góp 100 ngàn vào làm vốn. Trước đó mấy ngày cả nhóm đã phải “bàn bạc” để liên kế hoạch cụ thể. Mấy bạn gái thì người làm thủ quỹ, người gói hoa, người mời khách… còn mấy bạn trai thì đảm nhận công việc nặng nề hơn một chút: vận chuyển hoa từ chợ về nhà, giao hoa tới tay người đặt… Đêm mồng 5 các bạn đã phải xuống chợ Hàn để mua hoa. “Những ngày bình thường thì ngủ mãi gần 7 sáng mới dậy chứ hôm đó mới hai sáng đã lo dậy đi rồi. Vậy mà vẫn dậy tốt”, Hiền cười.

 
Nhóm của Hương (Đại học Ngoại Ngữ Đà Nẵng) được coi là nhóm có thâm niên bán hoa. Năm nào đến các ngày lễ nhóm của Hương đều không bỏ sót. Nay năm nhóm cũng đang háo hức cho shop hoa c
ủa mình với cái tên rất vui: “Shop hoa Hên -Xui”. Mới đầu vào nghề nhóm của Hương cũng bở ngỡ như nhóm của Hiền nhưng rồi làm nhiều nên tay nghề của các bạn gái trong nhóm đã được nâng lên.
“Bọn mình không quan trọng chuyện lỗ lãi mà vui là chính. Vả lại công việc nó cũng giúp mình học hỏi thêm kinh nghiệm và giúp mình trưởng thành hơn. Thế nhưng cũng chưa có lần nào bọn mình bị lỗ cả”, Hương cho biết.

 

Bán hoa dịp 8/3 cũng là cơ hội để các bạn trẻ thử sức ở lĩnh vực kinh doanh

 

 

Dạo một vòng quanh các trường đại học, trường nào cũng nhập nhộn người và hoa. Các bạn sinh viên ra tận phía ngoài đường để mời khách mua hoa: “Anh ơi! Mua hoa đi. Hoa vừa đẹp vừa rẻ nữa”, “Mua hoa đi chị. Hoa hồng Đà Lạt đây”…

 

Nhiều cái tên được các bạn sinh viên đặt cho sạp hoa của mình rất dễ thương: “quầy hoa Tình Bạn”, “Shop hoa chúng mình”…

 

Không chỉ là công việc kinh doanh những bạn sinh viên này với bàn tay khéo léo của mình họ đã đưa đến những bó hoa tươi thắm cho những ai may mắn được nhận nó. Và cũng có sinh viên thì những ngày lễ mới thật sự vui.

 

 

0
Thanks

Blog dịp 8/3: Náo nhiệt!

Blog dịp 8/3: Náo nhiệt!

Hình ảnh trên blog volodia. (Ảnh chụp qua màn hình)

Không kể hành lá hay hoa hồng… Quan trọng là bạn gửi lòng yêu thương!… (blog nguoivietre).
Từ lời “than” dễ thương…
 Không biết bài “Lời kêu gọi đàn ông nhân ngày 8/3” có từ năm nào. Nhưng năm nay nó vẫn trở thành entry tâm điểm của rất nhiều blog như jackienguyen, Đại ca Tuấn,…và đây là câu mở đầu: “Nằm không chợt nghĩ về một ngày kinh khủng. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, lại càng không thể chạy trốn nó. Đó là ngày mà toàn thể anh em ta phải khúm na khúm núm để … nịnh phụ nữ”. Tiếp đó là những lời “than” đầy cảm động của những người đàn ông trong ngày các chị em vùng lên.

 
Và đây là một bài thơ đã trở thành bất hủ dành cho ngày 8/3 cũng xuất hiện rất nhiều trên các blog:
Đừng lo gì em nhé! Tà áo em tuột chỉ, đưa anh khâu lại giùm. Nho anh mua cả chùm, buồn mồm em cứ nếm. Bạn gái em mà đến, cứ vô tư chuyện trò. Anh tắm cho thằng cu, rồi anh ru nó ngủ. Màn hình bao cầu thủ, nghe em hét “vào rồi”. …”
 

Còn đây là blast của blog cafechieuthubay đã sửa lại sau khi vô tình kêu anh em phản đối ngày của các chị em: “E hèm, tôi biết rằng tôi không trốn thoát nổi với chị em, cho nên tôi đành… ở lại! Tôi xin nói điều chân lý này, và đề nghị giới đàn ông nên công nhận: Phụ nữ thật đáng yêu!”.

Hình ảnh trên blog ngươiviettre. (Ảnh chụp qua màn hình)

 

…đến câu chúc mừng thành ý

 

Mặc dù có “than vãn” như thế nhưng ngày 8/3 các blog của các đấng mày râu cũng luôn dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho các chị em. Đây là lời chúc trong blog của volodia: “Vâng, hôm nay nhân rảnh rỗi, tôi xin làm cái blog này để chúc chị em phụ nữ một ngày 8/3 thật vui vẻ, hạnh phúc. Trước hết là chúc mẹ tôi, bà tôi cùng toàn thể các bác, các cô, các chị sức khỏe dồi dào, luôn cảm thấy mình tươi trẻ! Gì chứ chúc các bác các cô trẻ ra là thích lắm đấy! Thứ nữa là chúc các bạn các em luôn luôn xinh tươi, trẻ đẹp, thành công trong học tập và làm việc”.

 
Blog Tôi là tôi trên Opera cũng thể hiện tình cảm cho người mình yêu rất nồng thắm: “…
Khi anh trao nụ hồng, chỉ một nụ hồng dành cho em buổi sáng 8/3 năm đó! Em ngạc nhiên, rồi hỏi anh: tại sao chỉ tặng một nụ hồng? Anh trả lời đó là nụ hồng chỉ dành tặng em, chỉ có một người yêu duy nhất dù ở cuối chân trời góc biển nào?
 
Anh cũng nhớ, cũng yêu chỉ một nụ hồng. Nụ hồng của tình yêu chung thủy và chờ đợi… Em đừng vội cắt mái tóc thề nhé! Vì đó là kỷ niệm của tình yêu! Chúc em vui vẻ, hồn nhiên trong ngày 8/3/2008”.
 

Trên blog nguoiviettre phát động hẳn cả một chiến dịch “hoa yêu thương 2008” để thu quỹ từ thiện ủng hộ cho người trưởng nhóm của mình khi gia đình anh phải gánh bao khó khăn do bão và căn bệnh của người cha. Một hành động đầy ý nghĩa.

 

Còn rất nhiều blog và những lời chúc đầy ý nghĩa nữa vẫn được những người Việt dành cho nhau.

 

 

“Ôi 8-3, ngày ấy sẽ trôi qua, em cứ ngồi ngắm hoa, em cứ ca cứ hát, anh sẽ lo rửa bát, anh sẽ lo quét nhà, anh sẽ lo giặt là. Em uống gì anh pha, chợ gần hay chợ xa, anh lần ra được hết. Món em ưa anh biết, em cứ chờ mà xem. Em đánh phấn xoa kem, anh nhặt rau vo gạo. Em ung dung đọc báo, anh tay nấu tay xào, anh tự làm không sao.
 

0
Thanks

Nhập địa chỉ email của bạn: